Góc tâm sự

Những kẻ lang thang đi tìm cái "tôi"

tháng 11 17, 2017

Khoảng 3 đến 4 năm về trước, nghe cái từ “phượt” sao nó bình thường và dung dị lắm, thậm chí lúc ấy vẫn còn nhiều người chưa biết tới phượt, hay đi phượt là đi gì, đi như thế nào. Trên những chuyến lang thang của mình, những nơi tôi ghé qua; xin ở nhờ; ghé trọ, nếu ai đó có hỏi rằng tôi là dân phượt(?), tôi luôn vui vẻ gật đầu và nở một nụ cười kiêu hãnh!
Những người lớn tuổi thường thích chuyện trò với những kẻ “lỡ đường” như tôi, hoặc chí ít, đó là phép lịch sự và tấm lòng mến khách. Bên mâm cơm, tôi luôn trả lời câu hỏi “đi đâu?” của họ một cách đơn giản và dễ hiểu nhất: “Dạ, con đi chơi; con đi dạo; con đi lang thang chụp hình cho vui thôi,…” Và dẫu không bao giờ trả lời rằng mình đi phượt, tôi cũng chưa bao giờ phủ nhận nếu có ai đó tự gán cho mình cái “danh hiệu” ấy. Bởi, nó chẳng có gì xấu xa cả, thời điểm đó, phượt chỉ là một trong những tên gọi đơn thuần của những người ham mê du ngoạn.
Nhưng… tự bao giờ những gã lữ hành lại trở nên nổi bật và đáng chú ý đến thế? Tiếng thơm chăng, hay tiếng xấu? Họ vốn chỉ là những kẻ nhớ núi mơ sông bình dị giữa dòng người, chỉ là những kẻ rỗi hơi bỏ lại công việc phía sau để thỏa cái khát khao của đôi chân hoang hoải thôi mà? Hừm, ai mà biết! Có lẽ, khi hàng tá những kẻ nghỉ bờ ngủ bụi, ăn mắm mút giòi kham khổ lấy đó làm thước đo cho cái “thời thanh xuân đáng nhớ”, thì mọi chuyện từ đây đã khác đi rất nhiều mà không phải ai cũng nhận ra…
Cuối tháng này tôi có một cuộc hẹn với núi rừng Tây Bắc, gọi cho ông bạn trên Tà Xùa để chuẩn bị thời gian và lều trại các thứ. Ổng dặn: “Mày đừng có mà ăn mặc giống tụi phượt thủ, dân bản nay nó ghét tụi phượt thủ lắm, lên nó thấy phượt thủ nó đập chết mẹ…”.
Hơ… ăn mặc giống… “tụi phượt thủ”? Và dân bản mà lại hung hăng vậy sao? À, hóa ra hơn 2 năm không liên lạc lại và nghe ngóng tin tức gì trên đó, có nhiều thứ đã vĩnh viễn không còn như xưa. Nay, lại lần nữa tôi muốn tâm tình với những chuyến đi, ai biết được rằng liệu nơi ấy giờ đây có còn là những chân trời phóng đãng?
Nghe nói, ngày qua rồi tháng lại, hết mùa ngô rồi tới hết những mùa khoai. Dân nơi đây đã chán ngán cái tụi “đú đởn” cắm lều lửa trại vì xả rác, mất trật tự, chuyên lấy trộm củi của dân bản, phá nương chè, nương ngô mà làm thú vui tự sướng. Có nhiều nhóm còn nổi lửa hát hò nhậu nhẹt đến hơn 2 giờ sáng, dân không ngủ được, họ ra nhắc nhở thì lại xô xát đánh nhau. Bên cạnh đó là nhiều đoàn chạy xe theo “phong cách” mất dạy không hơn không kém. Báo chí nói đến phát nhàm rồi, giờ tới dân bản cũng phải trầm ngâm mà buông những tiếng thở dài thì ta nên suy nghĩ lại. Vài người bao biện cho những hành động thiếu ý thức của mình là sự “nổi loạn” của tuổi trẻ? Đệt… nghe mà tự nhiên tóc gáy nó muốn dựng!
Sự hiếu khách dĩ nhiên sẽ có giới hạn khi những vị khách của núi rừng giờ đây chẳng khác gì một giống nòi ngoại lai phá hoại mùa màng. Những trai xinh gái đẹp mặc quần rằn ri khoác lên mình tấm áo rực màu cờ tổ quốc mà đi đến đâu hoang tàn đến đó? Đối với họ, cả năm trời mới có một chuyến để xõa thì có làm sao, cũng đâu ai biết mình là ai đâu mà lo? Nhưng với bà con, thử nghĩ xem khi ngày nào cũng phải chịu đựng căn bệnh mang tên “những chuyến đi của tuổi thanh xuân rực rỡ sắc màu bla bla”? Họ ghét nên họ “đấm phát chết luôn” là đúng rồi!
Bản thân tôi thì không hề phân biệt hay định kiến gì ở cách mà mọi người ăn mặc và bảo hộ cho mình. Nhưng không thể trách người dân đánh đồng, quy chụp mọi kẻ lang thang “ăn mặc như thế” đều là phá phách, và đặc biệt là những đoàn xe càng phô trương, càng ồn ào thì càng nhận được nhiều hơn những cái nhìn khinh bỉ. Không phải không có CSGT tốt, nhưng hãy tưởng tượng, bạn đang đứng loay hoay bên lề đường giữa một thành phố lạ, có anh CSGT ghé tới và ý nghĩ đầu tiên vụt qua trong đầu của bạn là gì? Anh ấy tốt bụng nên quan tâm mình, tới để hỏi thăm và chỉ đường cho mình, hay là sẽ như thường lệ: “Chết cha, lại mất tiền rồi…”?
Phượt thủ xả rác cũng có, mà phượt thủ dọn rác cũng có. Nhưng cuộc đời, tiếng lành đồn gần, tiếng xấu đồn xa. Chúng ta nên chấp nhận rằng từ “phượt” giờ đây không còn dùng để chỉ những kẻ lang thang đơn thuần nữa, nó đã trở thành một định nghĩa chướng tai gai mắt trong suy nghĩ của mọi người, mà để thay đổi một định kiến đã ăn sâu vào trong máu của người bản xứ là điều rất khó. Nên giờ họ cứ nhìn thấy những người “ăn mặc kiểu phượt thủ” lên bản cắm trại, ai ghét thì đập chết mẹ bạn luôn, còn mà ai hiền hiền thì thể nào cũng nghĩ trong đầu rằng: lạy trời, mất mùa nữa rồi! Ông bạn tôi ổng bảo thế đấy, nhưng e cũng là điều dễ hiểu!
Đó chỉ là một vài thứ để nói trong muôn ngàn những trò lố lăng của phượt thủ qua lời kể và báo chí. Cũng nhờ ơn các thím phịch thủ mà mấy con bạn tôi nó thường rỉ tai nhau: “Thằng Nhật nó hay đi chơi thế thì… á hí hí”. Những cái nhìn hồn nhiên cùng những điệu cười đen tối đầy bí ẩn đó là lý do khiến tôi ế tới bây giờ. Và cũng là lần đầu tiên trong gần nửa thập kỉ nuôi mộng lang thang, tôi không muốn người ta gọi mình là “phượt thủ”!

thơ vui

Tình Bạn

tháng 11 17, 2017

Năm tháng cứ đầy lên. Tình bạn
Cũng đầy lên những kỷ niệm thân yêu
Những mẩu thư viết vội cuối chiều
Gài lên cửa, đợi người về sẽ đọc
Trong cả những ước mơ ta không đơn độc
Có bạn thân bên cạnh cùng mơ
Cùng luận bàn về thời cuộc… ngây thơ
Cùng tưởng tượng bao điều ngốc nghếch
Cùng kể cho nhau câu chuyện không đoạn kết
Về mối tình chớm nở trong tim
Và một vài lần ta bỗng lặng im
Cứ ngồi thế đến khi chiều tắt nắng
Bạn thân ơi, dù ở nơi xa vắng
Chưa bao giờ tôi thấy bạn rời tôi
Khi tôi vui cũng nghe tiếng bạn cười
Khi đau đớn, tôi nhìn ra cửa sổ
Những tin nhắn bay qua khung cửa
Chạm vào tôi âu yếm, vỗ về
Trái tim tôi vui sướng lắng nghe
Lời lặng lẽ bạn gửi bằng ý nghĩ
Tình bạn có bền hơn tình yêu không nhỉ?
Chẳng đam mê, cuồng dại trong hồn
Chẳng nhớ nhung tím thẫm cả hoàng hôn
Chẳng làm má rực lên màu lửa
Tình bạn là ngôi nhà không khóa cửa
Ta bước vào nào ngại ngần gì
Nhận ấm êm rồi lại bước chân đi
Đường xa lắc tìm riêng mình hạnh phúc

thơ vui

Hoa và ngày 20/11

tháng 11 17, 2017


Nụ hoa hồng ngày xưa ấy 
Còn rung rinh sắc thắm tươi 
20/11 ngày năm ấy 
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi

Cô tôi mặc áo dài trắng 
Tóc xanh cài một nụ hồng 
Ngỡ mùa xuân sang quá 
Học trò ngơ ngẩn chờ trông...

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy... 
Xuân sang, thầy đã bốn mươi 
Mái tóc chuyển màu bụi phấn 
Nhành hoa cô có còn cài?

Nụ hoa hồng ngày xưa ấy... 
Tà áo dài trắng nơi nao, 
Thầy cô - những mùa quả ngọt 
Em bỗng thành hoa lúc nào.

thơ tình

Lời tỏ tình mùa thu

tháng 11 17, 2017

Ru tình trong nắng mùa thu
Con ong khát mật vi vu khoảng trời
Dập dìu cánh bướm rong chơi
Chân trùng ta mỏi nửa đời phiêu hoang.
nhung-bai-tho-to-tinh-hay-nhat
Dáng em đứng đó mơ màng
Em nhìn theo lá úa vàng rời cây
Mắt em như chứa đựng đầy
Ngời trong mơ ước đắm say tình nồng.

Hỏi rằng! Em có đúng không?
Vọng về câu hỏi trong lòng của anh
Lá thu đang vội lìa cành
Tim này có phải đã dành cho em. 
Lá rơi cho đất tơi mềm
Em thời cho nỗi ước thèm bâng khuâng
Lòng anh tơ rối mấy tầng
Lửa yêu như muốn trào dâng vỡ òa. 
Ái tình sét đánh tim ta
Xin nàng cho ghép đậm đà chữ duyên
Ta cùng xây mộng chim Uyên
Giữa ngàn nắng tỏa ấm miền ái ân.

Mỗi ngày vui sóng bước chân
Tình chàng, ý thiếp luôn gần gũi nhau
Mẹ thầy sắm lễ trầu cau
Rượu hồng, hoa nở nối cầu phu thê.



thơ tình

Mơ được yêu em

tháng 11 17, 2017

Chợt một ngày anh nhận ra, em đấy!
Làm tim anh xao xuyến đến bồi hồi
Tự dặn lòng cơn say nắng mà thôi
Sao trăn trở bao đêm mơ, hình bóng?
Xa thì nhớ, buổi đầu mình gặp gỡ
Nụ cười em nghiêng vạt nắng chiều hôm
Bờ vai thon, xinh xắn, mắt hiền hòa
Mà trông em sao lạnh lùng đến lạ?
Thơ tán gái: Tuyển tập những bài "thơ tán gái" hài hước
Đường em đi anh trải bằng thương nhớ
Và ước mơ ngày ước mộng chung đôi
Tim yêu đương anh chỉ có một thôi
Đừng cho anh mãi ngóng chờ mòn mỏi
Chiều hôm nay nắng lại về trên lối
Anh một mình nhớ dáng nhỏ ngày qua
Em như hoa với mật ngọt đậm đà
Anh ước mình là con ong tìm mật…

thơ tình

Thơ Tình Nàng Phượt

tháng 11 12, 2017

Sẽ có ngày anh tìm gặp được em
Là khi ấy trái tim ta chung nhịp đập
Anh sẽ đưa em đến vùng đất lạ
Ghi tên hai đứa vào những nơi ta qua
Nếu khi ấy em chưa thích thong rong
Anh kể em nge về những nơi anh đến
Và anh tin em sẽ chung cảm nhận
Yêu nhau rồi đến hơi thở cũng giống phải không em?
Đi bên anh,em sẽ có những bức hình đẹp
Để giữ lại những tháng ngày vui vẻ ấy
Em ngượng ngùng vì chưa biết tạo dáng
Anh sẽ chỉ em những bức hình dễ thương
Em biết không anh là con của núi rừng
Chuyến đầu tiên anh sẽ đưa em về miền xa ấy
Nơi có gió,mây ngàn và đôi mắt em cười
Xuất hiện đi nào cô gái của anh ơi!!
Thơ về đi phượt, thơ tình phượt hay và những cung đường

thơ buồn

Mưa Ngâu Rả Rích

tháng 11 12, 2017

Chiều tháng bảy, hạt mưa ngâu rả rích
Quán cafe tĩnh mịch một bóng ngồi
Âm thầm nhìn từng giọt thánh thót rơi
Như ánh mắt của một thời kỷ niệm
Tôi ngồi đó góc mưa chiều phố nhỏ
Nhin hạt rơi đưa vào cõi xa xôi
Nhấm một tí giọt nào nghe cũng đắng
Nỗi buồn ơi dường như đã xa rồi…

Popular Posts

Like us on Facebook

Flickr Images