thơ tình

Nói là anh nhớ em đi

tháng 9 14, 2017

Em nghĩ rất nhiều về chuyện của hai ta
Khi những ngày qua mình đã luôn cố gắng
Tránh làm tổn thương nhau bằng chuỗi ngày im lặng
Rồi vô tình để mất sự tự nhiên
Chắc bởi những muộn phiền
Những nỗi niềm buồn em mượn nhân gian về gìn giữ
Hay tại bởi nỗi đau trong anh vẫn lặng ngoan và ngủ
Đợi trực trào
Em đã từng rất muốn hỏi vì sao?
Sau ngần ấy năm người con gái kia vẫn vẹn tròn như cũ
Và em phải đợi bao nhiêu thu mới đủ
Chút men tình bớt bùng cháy trong anh
Em vá tim mình bằng ngọn lửa lúc tàn canh
Còn anh vá tim anh bằng gì anh nhỉ?
Nếu mình bất chấp yêu cả trong từng suy nghĩ
Liệu trái tim này có dao động hay không?
Em sẽ dệt tin yêu bằng những nỗi nhớ mong
Anh chữa vết thương lòng bởi những điều rất thật
Những gì đã mất
Mình lấy lại cho nhau
Em đã bắt đầu
Mở lòng mình nói thương anh trước
Hãy bước thêm một bước
Nói anh cũng cần
Và nói nhớ em đi!!
– Nguyễn Hải Nhân –




thơ tình

Mối tình đầu

tháng 9 14, 2017

Một nụ hôn đầu … cái nắm tay
Làm ta thao thức những đêm dài
Chưa từng trao gởi đời con gái
Sao lại nhớ nhau đến thế này ?
Người ấy trong tôi thật tuyệt vời
Ban niềm hạnh phúc khiến tôi vui
Nồng nàn ấm áp như tia nắng
Sưởi ấm tim tôi suốt cuộc đời
Chẳng dễ phôi phai kỉ niệm đầu
Cho dù ngang trái lắm thương đau
Một lần gặp gỡ muôn đời nhớ
Mãi gọi tên nhau đến bạc đầu
Anh mãi yêu em.. mối tình đầu
Cũng là tình cuối.. mãi dài lâu
Trầu cau kết chặt tình đôi lứa
Bền vững trăm năm.. một chữ “Đồng”.

thơ tình

Êm ả hương lòng

tháng 9 14, 2017

Anh tìm vọng nhớ nỗi lòng qua
Khẽ nhắc tình xưa thuở lại nhà
Dành để mộng hoan dào dạt bướm
Trỗi thầm mơ thắm ngạt ngào hoa
Canh choàng nguyện ấy thơ thùa lại
Gió thoảng duyên nào phú quyện xa
Xanh biếc ái nồng lưu luyến dạ
Anh tìm vọng nhớ nỗi lòng qua
Qua lòng nỗi nhớ vọng tìm anh
Dạ luyến lưu nồng ái biếc xanh
Xa quyện phú nào duyên thoảng gió
Lại thùa thơ ấy nguyện choàng canh
Hoa ngào ngạt thắm mơ thầm trỗi
Bướm dạt dào hoan mộng để dành
Nhà lại thuở xưa tình nhắc khẽ
Qua lòng nỗi nhớ vọng tìm anh

thơ tình

Xôn xao mùa thu

tháng 9 06, 2017

Chiều buồn loang tím cuối đường mây
Lác đác yêu thương rụng vơi đầy
Ve tấu khúc sầu nghe não ruột
Sương hòa khói thuốc lạnh lùng bay
Ai về đường ai thời gian trôi
Dư hương phảng phất mặn bờ môi
Người ơi lối cũ buồn hiu hắt
Bạc trắng tình duyên thuở xa rồi
Ta trốn vào nhau trái tim đau
Để một mùa thu phải nát nhàu
Nhẹ nhàng em giết mùa thu chết
Nắng đẹp chiều xưa đã phai màu
Chiều nay làn tóc phủ trời mây
Và em biền biệt chẳng còn đây
Dõi mắt xa xăm chờ mưa xuống
Nắng buồn vẫn khóc cuối trời tây
Từ ấy em về phương trời nao?
Chẳng có cho nhau cái vẫy chào
Mỗi lúc tiếng lòng vương chân bước
Có nghe mùa thu đang xôn xao?

thơ buồn

Và em là mùa thu

tháng 9 06, 2017

Em là thu đó, em biết chăng?
Hoàng hôn nắng đổ bóng chiều giăng
Thu chết ngả nghiêng trên làn tóc
Em đứng trông theo lá úa vàng
Em là thu đó, em biết không?
Là nỗi tình thu của nhớ mong
Đứng lên em hỡi gom thu lại
Đừng để mùa đông nhỏ lệ hồng
Tôi thấy gió sầu của chia ly
Em có đưa tay cố ôm ghì ?
Gió đông đến rồi! Đừng bỡ ngỡ
Xin giữ trong lòng trái tim si
Em là mùa thu, em là thu
Em là mong nhớ của tình ai
Đừng sang đông nhé! Em – thu hỡi!
Để vương chút nắng ngõ hồn dài..
Và em là thu, em là thu!
Thơ tình Và em là thu !

thơ buồn

Tôi về phố cũ cùng thu

tháng 9 06, 2017

Tôi trở về con phố cũ hoàng hôn
Qua góc quán liêu xiêu gầy xác lá
Phố thân quen bỗng bây chừ xa lạ
Có lạc không? Hay thiếu một điều gì…
Tôi về đây nghe phố hát thầm thì
Mồi điếu thuốc chân tìm trong hoang hoải
Chiều hò hẹn mơ dấu thời vụng dại
Kỷ niệm nào xa ngái những mùa qua
Gió dạt dào gọi mãi bóng hình xa
Trời trở lạnh mưa rạt rào khắp lối
Giọt lệ đầy thấm mòn trên mái ngói
Hóa rêu xanh phong kín gót chân sầu
Tôi trở về mà chẳng thấy người đâu
Hay đã lỡ mối tình duyên một thuở
Mắt ai rưng màu hoa tim tím nhớ
Có thương người mòn mỏi đứng chờ mong?
Tôi về đây dư hương giấu trong lòng
Thu kín lối, phố chuyển mình như thể
Độ tan tầm người ta đông như thế
Ấy vậy mà… vẫn thiếu một bàn chân…

thơ vui

Hết tiền

tháng 9 04, 2017

Hôm qua họp hội đồng niên
Ngày mai cỗ cưới triền miên ui trời
Bên này đám khóc cũng mời
Bên kia đám giỗ không đời nào tha..

Tiền bạc kiếm thì chẳng ra
Lại còn chưa kể việc nhà áo cơm
Con đóng học cũng hỏi lương
Cha già mẹ yếu chẳng nhường cho ai

Giang san đè nặng hai vai
Tiền bạc được thể ra oai với mình..
Làm vãi nó chẳng thương tình
Đúng là giống bạc cũng khinh người nghèo..

Gặp bụt chỉ ước một điều
Cho con cả đống tiền tiêu thôi à..
Chém cha cuộc sống xa hoa
Bao nhiêu là thứ chẳng tha đồng tiền

Cũng muốn ăn ở cho hiền
Nhưng tiền không có thì tiên cũng buồn
Năm hết tết đến còn luôn
Chỉ mong năm mới tiền tuôn đầy nhà..

Chúc cho cô bác ông bà
Gái trai cùng với trẻ già luôn vui
Năm mới sắp sửa sang rồi
Tiền tiêu đầy túi vui rơi đầy nhà.
Tác giả: Huyền Thanh

Popular Posts

Like us on Facebook

Flickr Images